HLV Arsenal Mikel Arteta nhận phỏng vấn Roger Bennett, host podcast Men in Blazers, nói về việc Arsenal vô địch Premier League, tham vọng xây triều đại, và vì sao Pháo thủ đã nóng lòng muốn thắng thêm nhiều danh hiệu. Arteta cũng nói về Guimaraes, đội hình Arsenal không ngừng tiến hóa, cách ông lãnh đạo, và đội cần làm gì để vô địch lần nữa. Dưới đây là phần một cuộc phỏng vấn.
Host: Rất vui được mời lại Mikel Arteta.

Arteta: Cảm ơn nhiều.
Mikel Arteta, HLV đương kim vô địch Premier League.
Là đi tấn công một chức vô địch Premier League nữa. Đó mới là mục tiêu của chúng tôi.
Không phải bảo vệ ngôi, mà tấn công. Nghe cảm giác thế nào?
Tôi thích cách nói đó. Tôi thích vì giờ chúng tôi theo đuổi nhiều hơn, chúng tôi muốn tạo thành tựu vĩ đại hơn thế. Chúng tôi đã đặt nền, chúng tôi đã thắng ngôi vô địch, nhưng giờ với tư cách một CLB, chúng tôi có mục tiêu lớn hơn muốn đạt.
Tôi muốn nói về tất cả những điều đó, vì ông không sợ bàn về giai đoạn tiếp theo. Với tư cách đương kim vô địch Premier League — không, tấn công ngôi Premier League. Điều đó thay đổi gì ở nhà ông? Ông có thay đổi?
Không, rõ ràng giờ trong tôi có một trải nghiệm cả đời sẽ nhớ: ngày ấy trên xe buýt hai tầng, chia sẻ với tất cả cầu thủ, tất cả nhân viên, 1,5 triệu CĐV trên phố. Kết nối đó tôi chưa từng thấy trong đời, và nó sẽ ở lại mãi.
Vậy bắt đầu từ đây. Vì đoàn diễu hành nâng cúp, sự cuồng nhiệt tập thể ấy… Dù ở Bắc London có bao nhiêu người, khắp thế giới cũng ăn mừng: Nairobi, Jakarta, Kampala, New York… Ông hiểu tất cả điều đó ra sao? Câu chuyện Arsenal không ngừng thử, trải qua thất bại, cuối cùng vô địch? Bằng lời ông, vì sao nó chạm sâu tới vậy với người khắp nơi?
Tôi nghĩ là khả năng đội này kết nối với con người. Tôi nghĩ thứ chúng tôi truyền đi không chỉ là đá bóng hay hoàn thành động tác chiến thuật. Họ thấy chúng tôi khát chiếc cúp ấy đến mức nào. Khi quá trình rất gian nan, không dễ và kéo dài, tôi nghĩ cuối cùng bạn sẽ tận hưởng nó hơn.
Đúng, ông từng nói buổi ăn mừng đó là trải nghiệm tuyệt nhất sự nghiệp bóng đá, thậm chí hơn cả chiếc cúp.
Đúng, một trăm phần trăm. Vì nó ý nghĩa hơn, nó cho bạn thấy người ta gắn với CLB này chặt tới mức nào. Cảm giác thuộc về với điều bạn làm, bạn tạo ra. Lớn hơn nhiều so với chiếc cúp thuần túy. Được chứng kiến tận mắt thì cực kỳ tráng lệ. Nó cũng mang trách nhiệm lớn, vì giờ bạn nhận ra: “Những người khắp thế giới này thật sự ủng hộ và quan tâm mọi điều chúng tôi làm.” Điều đó phải nâng ý chí chúng tôi lên yêu cầu cao hơn.
Bukayo Saka ngay sau đoàn diễu hành lên chương trình chúng tôi, cậu ấy nói thế này: “Trước đó quá nhiều chế giễu, quá nhiều trò đùa, giờ tới lượt chúng tôi nói, vì chúng tôi đã thắng quyền đó.” Cảm giác thế nào khi bắt những người từng nghi ngờ ông im miệng và buộc họ lắng nghe?
Tôi không để tâm những người bạn phải bắt im miệng. Tôi để tâm những người chúng tôi muốn mở tầm mắt, hoặc mang hy vọng tới. Để họ hiểu khi một việc gian nan, không có nghĩa nó sẽ không xảy ra. Chỉ cần bạn theo đuổi giấc mơ, giữ tập trung, kiên trì, thậm chí đôi lúc hơi bướng, bạn có thể làm được.
Vậy ông đã phá lớp rào đó, Mikel. Ông cuối cùng đã thắng. Điều tôi muốn biết là tiếp theo chuyện gì? 22 năm qua, “Arsenal thất bại” từng là nhãn công chúng của đội. Giờ ông đang dẫn một Arsenal biết thắng, một đương kim vô địch, một đội tấn công ngôi vô địch. Khi ông với tư cách nhà vô địch trở lại đây ngày đầu trước mùa, ông thấy chỗ này khác gì?
Tôi nghĩ, rõ ràng năng lượng trên mỗi người biến thành: “Tôi muốn thêm lần nữa. Tôi muốn lại trải cảm xúc đó.” Nên gần như thứ được bơm vào mạch máu, nói rằng “Tôi thật sự muốn trải lại.” Chúng tôi phải từ ngày đầu, cần nhận ra điều này sẽ đặt yêu cầu cực cao lên mọi người. Nhưng chúng tôi có khả năng làm được, chúng tôi có thể nỗ lực để trải lại tất cả.
Điều đó rất hợp lý, vì lần trước chúng tôi nói chuyện, ông nhắc các cầu thủ đã “sẵn sàng bùng nổ” để thể hiện cơn giận và khát thắng trên sân. Họ đúng là đã bùng. Các ông thắng ngôi vô địch, mục tiêu hoàn thành. Người ta ở những lúc này thường chùng xuống. Nhưng thông điệp ông truyền là gì? Vì ai ở đây cũng nói “vắt kiệt quả chanh”, và họ không sợ nói cái từ bắt đầu bằng D — Dynasty (triều đại).
Đó đúng là điều chúng tôi giờ muốn tạo. Đó phải là tham vọng của chúng tôi. Đó là tham vọng của chủ sở hữu CLB, mỗi người trong hội đồng, mỗi nhân viên, và cuối cùng là các cầu thủ. Rồi bạn phải chứng minh bằng sự thật và hành động. Khi nhân viên muốn tới sớm, khi họ hè này bỏ thêm thời gian nghiên cứu “Được, bước tiếp ta đi đâu?”, khi hội đồng và chủ sở hữu thể hiện mức cam kết họ đang bỏ ra, khi cầu thủ bắt đầu cắt ngắn kỳ nghỉ trở lại, tới Marbella tập, và đã giữ thể trạng tốt… đó đều là tín hiệu tích cực.
Nên tôi muốn hỏi trước ông với tư cách HLV. Ông từng nói mỗi hè, ông dành thời gian soi gương, tự hỏi: “Mình có phải người phù hợp dẫn đội này tới miền đất hứa?” Ông nói, “Tôi đánh giá mình, tôi còn là người phù hợp đẩy CLB này, đội này tiến lên?” Giờ ông đã làm được. Hè này ông tự hỏi gì?
Giờ Mikel cần làm gì để làm lại điều đó, và làm tốt hơn? Tôi viết rất nhiều. Hè này tôi dành nhiều thời gian viết. Viết chúng tôi muốn đưa CLB này đi đâu, chúng tôi định làm thế nào, nhất là những người lãnh đạo trong tổ chức cần bỏ ra gì vì điều đó. Vậy, cần một phiên bản Mikel như thế nào? Điểm đầu tiên là nhiệt huyết lớn hơn với mục tiêu phía trước.
Cập nhật lúc 2026-08-19 14:54